Nhân duyên ra đời bài hát“Nụ Cười Nở Mãi Trên Môi”

Khi còn rất nhỏ, kể từ ngày chứng kiến sự vô thường đổi thay, trong đời sống:  thương yêu, buồn giận, được mất, hơn thua, sợ hãi và sống chết... Tôi tự hỏi, không lẽ đây là ý nghĩa thực sự của đời sống? Lúc đó, trong tôi đã biết có một chốn về, nơi đó không còn có khổ đau, không sanh, già, bệnh, chết, nhưng làm sao để về được nơi đó? Tôi đã trăn trở thật nhiều, nhiều đến nỗi, nếu không tìm ra câu trả lời cho câu hỏi của mình, thì sống cũng như chết!

 

Từ đó, tôi bắt đầu đứng lên đi tìm, xuất gia học đạo năm 18 tuổi, trải qua biết bao khó nhọc, học và hành rất nhiều pháp môn, nhưng vẫn không có câu trả lời. Cho đến một hôm, Tôi đã nhận ra chính sự vướng mắc vào khái niệm Phật, Pháp và Tăng cũng không đưa đến Giác Ngộ, giải thoát khổ đau, mà còn thêm trói buộc mình và người. Ngay lúc đó, tôi đã phát nguyện đứng lên, quyết tìm cho ra câu trả lời, dù phải bỏ thân mạng.

 

Quay lưng với tất cả, Năm 2001, sau khi hoàn tất chương trình Cao học, tôi đã ra đi, chỉ với hành trang nhỏ và 2 bàn tay trắng, khởi đầu cuộc hành trình vòng quanh các nước, có truyền thống Phật Giáo, mong gặp được Minh Sư khai ngộ. Qua một thời gian dài, rày đây mai đó, ngủ bờ, ngủ bụi, khổ công tu tập, nhưng vẫn không có câu trả lời, mặc dù khó khăn, vất vã, nhưng tôi vẫn không hề buông tay bỏ cuộc, để rồi  trong tận cùng cuả sự tìm kiếm, nỗi khắc khoải, trăn trở về sanh tử, khổ đau lớn dần.

 

Cho đến một hôm, tôi đã phát nguyện quay về đối diện với chính mình để tìm ra câu trả lời, cuối cùng, trong tận cùng của sự quay về, thinh lặng... lúc đó biết bao nhiêu điều xãy ra trong nội thức, nhưng tôi vẫn sẵn sàng đối diện, chứng kiến từng chuyện đến rồi đi, rất nhiều phản ứng, diễn biến của hình bóng, âm thanh xãy ra trong nội thức, nhưng tôi vẫn không hề xao lãng, tiếp tục giáp mặt để nhìn cho rõ chúng. Cuối cùng,  tất cả chợt vở tung, rơi rụng, nguồn mê chấp đưa đến khổ đau được thấu suốt, sự hình thành và thực chất của cái tôi hiện rõ. Ngay đó, nhận ra và trở về đúng nơi chốn mà tôi đã trăn trở tìm kiếm từ khi còn rất nhỏ. Nơi không sanh, không diệt, không còn khổ đau, sanh tử, luân hồi. Hạnh phúc thật sự có mặt. Lúc này, trong mắt chỉ còn lại hình ảnh của chúng sanh đang trôi lăn trong sanh tử, khổ đau. Từ đó, tôi nguyện bước vào đời, chỉ để mong giúp mọi người trở về, nhận ra và sống với Tâm Giác ngộ. Bài “Nụ Cười Nở Mãi Trên Môi” được cảm tác vào lúc đó.

Chính tình thương là động lực giúp tôi bước vào đời giúp mọi người Giác Ngộ, giải thoát lầm mê, để có cuộc sống thật sự hạnh phúc. Để làm điều đó thật không dễ chút nào, vì từ lâu, mọi người đã chấp cho sự sống này là thật, mãi trôi lăn vui buồn với nó, nên quên mất chốn về Giác Ngộ. Không may, hiện nay, trong thời kỳ mạc Pháp, sự hiểu biết và thực hành về Phật Pháp ngày một lệch lạc, hầu hết tin và hành theo Phật, nhưng không rõ cốt tủy của đạo Phật, đó là chốn về Giác Ngộ, giải thoát, khổ đau.

 

Thật khó nói lên sự thật này cho mọi người, vì nói ra họ đã không tin, sanh tâm nghi ngờ mà còn phỉ báng cho là ngoại đạo hoặc ngạo mạn, nhưng không nói thì không ai biết, không chỉ bày và khai thị  thì không ai hiểu, hành trì và nhận ra, nên tôi đã dấn bước vào đời độ sanh, không ngừng nghỉ.

Khi trái tim rộng mở,

Ta đi vào đời mà không chút lo âu.

Vì tình thương chan chứa muôn loài, là cho đi

Và vui với những gì xảy đến với Ta

Ta chỉ muốn mọi người An Vui,

Sớm tìm về Nguồn Sáng Chơn Như,

Mà từ lâu thường mãi chiếu soi,

Do lầm mê che lấp bao đời,

Mau quay về nhận rõ Nguồn Chơn.

Chỉ có trở về với Tâm Giác Ngộ, con người mới thật sự hạnh phúc, mới thật sự thoát khỏi mọi khổ đau, ràng buộc, cuộc sống mới trở nên ý nghĩa và mang được niềm vui đến cho mọi người, mọi nhà. Bằng không, cho dù có đầy đủ tiền, tình, danh, lợi, chúng ta cũng không thoát khỏi những mâu thuẩn, hiểu lầm, thậm chí đưa đến đổ vỡ, giữa cha mẹ, vợ chồng, con cái, đồng nghiệp và cuối cùng là cái khổ của sanh ly, tử biệt.

Dù biết đường đi vất vả,

Nhưng không gì chùn bước chân Ta,

Vì đời, Ta nguyện dấn thân trọn

Cho người người lòng mãi đơm hoa.

Và từ đây, nguyện dấn thân trọn

Cho nụ cười nở mãi trên môi.

19 năm qua, tôi đã đến từng nhà, gặp từng người, mở nhiều đạo tràng, đi các nơi trên thế giới, tiếp xúc rất nhiều những chủng tộc, tôn giáo... khai thị ở khắp mọi nơi, từ Thiền đường, nhà ga, trên xe, công viên, trên phà và ngay cả phòng ăn, nhà bếp.... đâu đâu cũng là đạo tràng, đâu đâu cũng là chổ để đưa người nhận ra và trở về với Tâm Giác Ngộ. Chính tình thương, mong mọi người trở về sống với Tâm Phật, tôi đã đi vào nội tâm của từng người, khai phá, giúp họ bật tung những lầm mê, đau khổ, từng bước, khai thị và điểm hóa, giúp họ nhận ra và thể nhập Tâm Phật Bất Sanh.

Ta chỉ muốn mọi người An Vui,

Sớm tìm về Nguồn Sáng Chơn Như,

Mà từ lâu thường mãi chiếu soi,

Do lầm mê che lấp bao đời,

Mau quay về nhận rõ Nguồn Chơn.

Tay ôm bình bát đi kết duyên với  từng người, Tôi mong mọi người luôn có được niềm vui trong cuộc sống, chúng ta biết rằng, ai cũng có khả năng Giác ngộ. Hãy kết duyên với Giác ngộ, để đời này và mãi mãi đời sau hạt giống Giác ngộ trong quý vị nẩy mầm. Đến một ngày, khi hoa trái Giác ngộ nở rộ, lầm mê khổ đau rụng rơi, thì hạnh phúc thật sự có mặt trong mỗi người, trong cha mẹ, vợ chồng, con cái, những đồng nghiệp sẽ được tốt đẹp.

 

Mong thay, Trung Tâm Giác Ngộ - Thiền Viện Phổ Môn, sớm được hình thành, nhờ đó tương lai của con em chúng ta, những thế hệ kế tiếp, có chổ quay về tu học để nhận được niềm vui thật sự trong cuộc sống. Đó cũng là đền ơn Tam Bảo và cũng làm sống dậy tinh thần Giác Ngộ mà chư Phật, Chư tổ đã truyền trao.

Dù biết đường đi vất vả,

Nhưng không gì chùn bước chân Ta,

Vì đời, Ta nguyện dấn thân trọn

Cho người người lòng mãi đơm hoa.

Và từ đây, nguyện dấn thân trọn

Cho nụ cười nở mãi trên môi.

Cho nụ cười nở mãi trên môi.

Trên môi mọi người.