Độ Ta Tức Độ Nàng

~ Thiền Sư Thích Thông Hội ~

Phật tại tâm, mê che lấp

Mãi đuổi theo niệm mất mình.

Nghiệp trần tương tư ngày đêm

Tiếng mõ không sao dứt tình.

Vào chùa vương mãi bóng hình

Bồ đề chẳng thể nở hoa.

Lời Kinh còn vang vọng mãi

Khổ hận đuổi theo mấy thu.

 

Vì lầm, không thông Mê Giác

Chấp tướng cầu Phật bên ngoài

Khổ phiền nào hay vì sao

Kiếp kiếp không thể quay đầu

Càng ngày càng xa cách Phật

Kệ Kinh có nghĩa gì đâu?!

Vì chưa độ ta, sao độ nàng?

 

Dòng đời trôi đâu hữu ý

Sao trách nước chảy vô tình?

Vạn thuở nhân duyên hợp tan

Cớ sao tâm rối loạn?

Bồ đề tâm không tiếng, hình

Cuồng điên mãi chấp thật duyên.

Sống bằng tâm chìm đắm

Càng tu, càng xa Thế Tôn

 

Lại, nội tâm không tỏ rõ

Cố chấp duyên tình thảm họa

Lòng nặng tương tư người xưa

Nhớ tưởng không rời bóng hình.

Hỏi lại, tu thế này?

Mù mờ gõ mõ tụng kinh!!!

Nên, chưa độ ta, sao độ nàng?!

 

Ngày ngày thắp lên Tuệ Giác

Thấu suốt rõ ràng ta, người

Vạn thuở nhân duyên hợp tan

Bổn lai vô nhất vật.

Bồ đề tâm không tiếng, hình

Tỏ tường thấu suốt nguồn cơn

Phá lầm mê, phiền chấp

Người xưa cũng như thoáng mây!

 

Tự tại, thong dong, sáng tỏ

Ứng cả nơi nguồn Giác Ngộ.

Nguồn Tuệ vô biên Từ bi

Giải thoát duyên tình muôn đời.

Đền Phật ân, kiếp này

Vào đời độ khắp quần sanh.

Người ơi, độ ta tức độ nàng!

Đọc thêm về Nhân duyên ra đời bài hát “Độ Ta Tức Độ Nàng” do chính Thiền Sư Thích Thông Hội cảm tác.