Có Khi Nào

~ Thiền Sư Thích Thông Hội ~

Có khi nào ta giật mình ngoảnh lại

Một cuộc đời, thoáng mắt mấy mươi năm

Ta là ai, bây giờ hay thủa ấy?

Mà buồn vui hắt bóng những đêm nằm
 
Có khi nào, chợt quay về nhìn lại

Nghe trong ta tiếng ai đó thầm thì

Và bỗng nhiên, ta lặng người thấu rõ

Từ lâu rồi, mê mãi với nguồn si
 
Có khi nào, ta cười ra nước mắt

Vì dại khờ đeo đuổi bóng mây tan

Vì ai đây, mà mê mờ nắm bắt

Thật và hư, để lỡ nhịp cung đàn
 
Có khi nào, chợt giật mình tỉnh giấc,

Cơn mộng dài đắm đuối suốt bao năm.

Là ảo hư mà điên cuồng chấp thật,

Thềm “Trăng Xưa” lỗi hẹn biết bao lần!
 
Có khi nào, ta lắng lòng nhìn lại

Những xôn xao và những tiếng thì thầm

Và ta chợt đi vào giây phút ấy

Hội ngộ “Người” từng hẹn thủa xa xăm.
 
Ta đã về, chỉ một lần hội ngộ,

Cái Vô Cùng, không thỉ cũng không chung.

Nắng ấm mùa Xuân, đất trời mở ngỏ

Dù chông gai, cũng mặc sức vẫy vùng!
 
Chỉ một lần, bây giờ mà mãi mãi,

Tâm thênh thang đùa với cuộc Vô Thường.

Đến và đi, đâu còn gì ngăn ngại,

Đón đưa người, về bến Giác, nguồn Chơn.